Cưu mang hoang ảo

Thánh giá vẫn chưa bình yên

Trong ngôi đền mộng ảo

Em đến xua đi bóng tối của ngụ ngôn

Buồn rẽ sóng về ngọn nguồn ảo tượng

Nhịp tái sinh níu lấy một trận cười

Em - người đàn bà bước ra từ trong trí nhớ

Gọi tiếng em yêu ,gọi bờ nhẫn nhục

Gọi con cá mắc câu buồn bã nụ hôn

Đêm vẫn ca thì thầm lời thân phận

Nhịp luân hồi sâu thẳm mộ tình si

Qua bóng phù du tắt thở

Ta nương theo một tiếng đất lành

Buông dĩ vãng trái tim đời trong vắt

Đời yêu em nhào nặn nước mắt xanh

Lạ quá trái tim em biết thở

Một mùa xuân tên tuổi đứng chờ

Đêm vắng sâu nụ cười ai mở

Cánh cửa linh hồn mờ nhạt tiếng chuông

Em ơi anh gọi sóng linh hồn

Chở ca khúc lạc loài của trí nhớ

Yêu và mơ đẩm lệ dại khờ

Trái tim em phủ bờ tràn nước mắt

Anh đang bơi trong nhịp sóng nhòa

Yêu...Yêu...một cõi tình không lạ

Mà như quanh đây đời sống vỡ òa

          Sài Gòn - Jan /03/2015